Sự sống đời sau | Thứ Tư Tuần IX Thường niên | Mc 12,18-27
Con người có thể nghi ngờ nhiều điều, nhưng không ai thật sự dửng dưng trước cái chết. Từ ngàn xưa, con người luôn mang trong mình một khát vọng vượt qua sự chết và tìm kiếm một sự sống bền vững mãi. Nếu mọi sự chỉ kết thúc trong nấm mồ, thì tình yêu, hy sinh và cả cuộc đời con người cuối cùng sẽ đi về đâu?
Tin Mừng hôm nay kể cuộc tranh luận giữa Đức Giêsu và nhóm Sađốc, những người không tin có sự sống lại. Họ đưa ra một câu chuyện giả tưởng về bảy anh em lần lượt lấy cùng một người phụ nữ rồi hỏi Đức Giêsu: “Ngày sống lại, người đàn bà ấy sẽ là vợ ai?” (c.23). Vấn nạn ấy không hoàn toàn bịa đặt, vì dựa trên luật nối dõi trong Đnl 25,5-10, từng xuất hiện trong câu chuyện bà Ta-ma (x. St 38). Nhưng sai lầm của họ là lấy kinh nghiệm giới hạn của đời này để đo lường quyền năng Thiên Chúa và sự sống đời sau.
- Sai lầm khi lấy đời này làm thước đo đời sau
Đức Giêsu trả lời: “Các ông lầm to, vì không biết Kinh Thánh cũng chẳng biết quyền năng Thiên Chúa” (c.24). Sai lầm của nhóm Sađốc là tưởng đời sau cũng chỉ là phiên bản kéo dài của đời này. Họ nghĩ thiên đàng cũng vẫn là cưới hỏi, sở hữu và những tương quan theo kiểu trần thế. Nhưng Đức Giêsu cho thấy sự sống đời sau hoàn toàn khác.
Trong tiếng Hy Lạp, “sự sống lại” là anastasis, nghĩa là “trỗi dậy”. Kitô giáo không tin vào việc linh hồn quay lại cuộc sống cũ, nhưng tin vào một cuộc biến đổi toàn diện con người trong quyền năng Thiên Chúa.
Con người hôm nay cũng dễ rơi vào cái nhìn giới hạn ấy. Có người chỉ tin điều mắt thấy tay chạm, rồi cho rằng ngoài vật chất thì không còn gì nữa. Nhưng chính những điều quan trọng nhất của đời người lại không thể cân đo được: tình yêu, lương tâm, niềm hy vọng, sự thật.
Thánh Tôma Aquinô từng nói: “Điều vượt lý trí không có nghĩa là nghịch lý trí.” Đức tin không hủy bỏ lý trí, nhưng mở rộng lý trí để con người vượt khỏi cái nhìn chật hẹp của mình.
- Thiên Chúa là Thiên Chúa của kẻ sống
Đức Giêsu trích chính đoạn Kinh Thánh mà người Sađốc công nhận: “Ta là Thiên Chúa của Abraham, Thiên Chúa của Isaac và Thiên Chúa của Giacóp” (x. Xh 3,6). Rồi Ngài kết luận: “Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là của kẻ sống” (c.27).
Người Kitô hữu không tin vào sự sống đời sau như một ý tưởng triết học hay một sự an ủi tinh thần, nhưng vì Đức Kitô đã sống lại. Chính sự phục sinh của Ngài là nền tảng cho niềm hy vọng Kitô giáo.
Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI cho biết: nếu con người không còn hy vọng vượt qua cái chết, cuộc đời cuối cùng sẽ rơi vào vô nghĩa (x. Spe Salvi, số 10-12). Quả thật, nếu mọi sự kết thúc trong nấm mồ, thì công lý, hy sinh và tình yêu nhiều khi chỉ còn là những điều phi lý.
Không tin vào đời sau, con người rất dễ bám víu tuyệt đối vào vật chất, hưởng thụ và thành công chóng qua. Nhưng càng cố lấp đầy đời mình bằng những điều hữu hạn, lòng người lại càng trống rỗng.
- Bước vào một thế giới hoàn toàn mới
Đức Giêsu nói: “Khi từ cõi chết sống lại, người ta chẳng còn lấy vợ lấy chồng, nhưng sẽ giống như các thiên thần trên trời” (c.25). Điều đó không có nghĩa con người đánh mất tình yêu hay căn tính của mình. Trái lại, đó là sự hoàn tất. Đời sau không phải là cuộc sống hiện tại kéo dài vô tận, nhưng là bước vào sự viên mãn của Thiên Chúa.
Sách Giáo lý dạy: thiên đàng là “tình trạng hạnh phúc tối hậu và viên mãn nhất” (GLHTCG, số 1024). Những gì đẹp nhất nơi tình yêu, gia đình hay tình bạn ở đời này chỉ là dấu chỉ báo trước cho một sự hiệp thông lớn lao hơn nơi Thiên Chúa. Vì thế, theo Chúa không phải là đánh mất nhân tính, nhưng là để nhân tính được hoàn tất.
Thánh Augustinô đã nói một câu rất sâu sắc:“Lạy Chúa, Chúa dựng nên con cho Chúa, nên lòng con luôn khắc khoải cho đến khi nghỉ yên trong Chúa.” Quả thật, không gì ở đời này có thể làm con người hoàn toàn no thỏa ngoài chính Thiên Chúa.
Kết
Tin vào sự sống đời sau không làm người Kitô hữu xa rời cuộc sống hiện tại, nhưng giúp họ sống sâu hơn và tự do hơn. Người biết mình được dựng nên cho vĩnh cửu sẽ không biến tiền bạc, danh vọng hay hưởng thụ thành cùng đích đời mình.
Cuộc sống hôm nay không phải là tất cả, nhưng là hành trình chuẩn bị cho sự sống viên mãn nơi Thiên Chúa. Vì thế, mỗi lần sống yêu thương, tha thứ, trung thành và quảng đại là mỗi lần sự sống đời đời đang lớn lên trong ta. Và chỉ ai tin rằng sự sống không kết thúc trong nấm mồ, người ấy mới can đảm sống cho những điều không bao giờ chết.
Lm. Thái Nguyên
https://giaophancantho.org/chi-tiet/su-song-doi-sau--thu-tu-tuan-ix-thuong-nien--mc-121827
HỌ ĐẠO SÓC TRĂNG


