Thứ Sáu Tuần IX Thường niên

In

Con vua Đavít hay Chúa của Đavít | Thứ Sáu Tuần IX Thường niên | Mc 12,35-37

Sau nhiều lần bị chất vấn và gài bẫy, hôm nay Đức Giêsu là người đặt lại vấn đề cho các kinh sư: “Sao các kinh sư lại nói Đấng Kitô là con vua Đavít?” (c.35). Rồi Người trích Thánh Vịnh 110: “Đức Chúa phán cùng Chúa Thượng tôi…” (c.36). Nếu Đavít gọi Đấng Mêsia là “Chúa của tôi”, thì làm sao Đấng ấy chỉ đơn giản là “con vua Đavít”?

Qua câu hỏi ấy, Đức Giêsu muốn đưa người nghe vượt khỏi một quan niệm quá trần thế về Đấng Mêsia. Người không chỉ là “Con vua Đavít” theo huyết thống, nhưng còn là Chúa của Đavít, là Đấng đến từ Thiên Chúa và vượt trên mọi quyền lực trần gian.

  1. Tước hiệu và con người thật

Các kinh sư biết rất rõ Kinh Thánh, nhưng lại không nhận ra Đức Giêsu đang đứng trước mặt mình. Họ chờ một Đấng Mêsia đầy quyền lực và vinh quang chính trị, nên không thể đón nhận một Đấng Mêsia khiêm hạ, nghèo khó và đi vào thập giá.

Đức Giêsu không phủ nhận tước hiệu “Con vua Đavít”, nhưng Người không để mình bị đóng khung trong một quan niệm Mêsia đầy quyền lực và vinh quang trần thế. Người thích gọi mình là “Con Người” hơn. Trong sách Đanien (7,13-14), “Con Người” là nhân vật đến từ trời cao; nhưng nơi Đức Giêsu, tước hiệu ấy còn diễn tả một con người gần gũi, biết cảm thương, tha thứ và sống giữa những kẻ bé nhỏ.

Đây cũng là cám dỗ của con người mọi thời: dễ nhìn người khác qua chức vị, danh tiếng hay vẻ bề ngoài, mà quên mất giá trị thật nằm ở nhân cách và đời sống nội tâm.

  1. Khi tước hiệu che mất con người thật

Ở đời, ai cũng thích được nhìn nhận và kính trọng. Điều đó không sai. Nhưng nguy hiểm là khi con người đồng hóa mình với chức vụ hay danh hiệu, đến nỗi đánh mất chính mình.

Ai cũng biết: chiếc áo dòng không làm nên thầy tu. Nhưng khi đã mặc áo dòng, người ta dễ được nhìn như một người thánh thiện. Chức vụ không làm nên nhân cách, nhưng rất dễ tạo cho người ta cảm tưởng rằng nhân cách đã có sẵn. Đó là lý do khiến người ta dễ sống giả tạo, nên cần luôn trở về với sự thật nội tâm.

Đức Giáo hoàng Phanxicô, khi được hỏi “Ngài là ai?”, đã trả lời rất đơn sơ: “Tôi là một người tội lỗi.” Ngài không phủ nhận cương vị Giáo hoàng, nhưng muốn đặt mình trước hết trong sự thật trước mặt Thiên Chúa. Thánh Augustinô cũng từng nói: “Cho anh em, tôi là giám mục; cùng với anh em, tôi là Kitô hữu.” Chức vụ chỉ có ý nghĩa khi biết phục vụ, sống với nhau và cho nhau nhiều hơn.

  1. Điều cần chinh phục nhất là chính mình

Con người cần phát triển, cần học hỏi, cần hoạt động và dấn thân. Nhưng Đức Giêsu nhắc rằng sự chinh phục quan trọng nhất vẫn là chính bản thân mình. Nếu chỉ sở hữu địa vị hay quyền lực mà không có một nhân cách trưởng thành, con người vẫn nghèo nàn từ bên trong.

Thông điệp Caritas in Veritate số 18 nói rằng phát triển đích thực không phải là “có nhiều hơn”, nhưng là “hiện hữu phong phú hơn”. Nghĩa là con người trở nên tốt hơn và biết yêu thương hơn. Nếu không, mọi phát triển bên ngoài vẫn có thể che giấu một nội tâm rỗng tuếch.

Câu cuối của đoạn Tin Mừng rất đẹp: “Đám đông dân chúng thích thú nghe Người” (c.37). Có lẽ họ thích thú vì nơi Đức Giêsu, họ gặp một sự thật trong sáng, không màu mè, không giả tạo, không núp sau những chiếc áo quyền lực, nhưng lại là người cao vượt trên hết mọi người, và là Đấng thánh của Israel.

Kết

Con người có thể được gọi bằng nhiều tước hiệu khác nhau, nhưng Thiên Chúa không nhìn chúng ta qua chức vị hay danh tiếng, mà qua con người thật của mình. Đức Giêsu không đến để xây dựng một vinh quang bề ngoài, nhưng để mặc khải một tình yêu khiêm hạ và chân thật.

Điều nguy hiểm không phải là nhỏ bé hay yếu đuối, nhưng là sống quá lâu trong một hình ảnh giả tạo về chính mình, đến nỗi không còn đủ tự do để sống thật nữa. Chỉ khi dám bước xuống khỏi cái tôi và để Đức Kitô làm Chúa đời mình, con người mới tìm được bình an sâu xa và trở nên chính mình trước mặt Thiên Chúa.

Lm. Thái Nguyên

https://giaophancantho.org/chi-tiet/con-vua-davit-hay-chua-cua-davit--thu-sau-tuan-ix-thuong-nien--mc-123537